b„›£n tin u b„›£n tin ultreya h„»†c...

Download B„›£n Tin U B„›£n Tin ULTREYA H„»†c H„»â„¢i Kit£´ Gi£Œo - Cursillo T„»â€¢ng Gi£Œo Ph„›­n Tp.HCM

Post on 02-Mar-2020

0 views

Category:

Documents

0 download

Embed Size (px)

TRANSCRIPT

  • Bản Tin

    ULTREYA

    Học Hội Kitô Giáo - Cursillo

    Tổng Giáo Phận Tp.HCM

    Chủ Đề tháng 01 & 02/2010:

    Hội Nhóm để kiên trì với “kiềng 3 chân”

    Sùng đạo, Học đạo, Hành đạo

  • 2

    NỘI DUNG:

     Thông Điệp của Yêu Thương của Cha LH K3N Pet.HXNghiêm

     Phép Lạ Gi{ng Sinh

     Hãy Cho Tôi Ðược L|m Một Người Bạn

     Hội Nhóm Th}n Hữu

     Tuyển Chọn Ứng Viên Kho{ Tĩnh Huấn Cursillo 2010

     T|i Liệu Khối Tiền

  • 3

    Sau đây là bài giảng THÔNG ĐIỆP CỦA YÊU THƯƠNG mà Cha

    Pet.HXNghiêm vừa dọn xong để chia sẻ với những người khách quý và

    anh chị em giáo dân thuộc Giáo xứ Đức Mẹ Lavang của ngài tại Grand

    Rapids, Michigan vào đêm Vọng Giáng Sinh. Cha cũng tưởng tượng

    những ai đọc TĐCYT nầy là những người khách quý của Cha

    trong đêm 24-12-2009.

    Bản Tin Ultreya xin đăng lên như món quà Cha Linh hướng tặng mỗi

    Cursillista chúng ta.

    CÂU CHUYỆN QUÀ TẶNG ĐÊM GIÁNG SINH 2009:

    THÔNG ĐIỆP CỦA YÊU THƢƠNG

    Trọng kính những vị kh{ch quý đến tham dự th{nh lễ mừng

    Chúa Gi{ng Sinh với chúng tôi đêm nay v| thưa anh chị em gi{o

    d}n gi{o xứ Đức Mẹ Lavang th}n mến! Quý vị v| anh chị em đã

    tụ tập lại trong th{nh đường đầy ấm cúng của Mẹ Lavang đêm

    nay để mừng kỷ niệm ng|y Chúa Gi{ng sinh l|m người năm thứ

    2009. Dịp lễ Noel hằng năm l| dịp để mỗi người v| mọi người

    trong chúng ta chứng tỏ lòng hiếu kính với ông b| nội ngoại, thảo

    hiếu với mẹ cha v| tỏ lòng quý mến nhau được gói ghém trong

    những món quá tr}n quý kèm theo những lời cầu chúc trang

    trọng v| tốt đẹp nhất gởi đến cho nhau.

    H|i Nhi Giêsu l| một món qu| tr}n quý nhất được gói ghém

    trong hình h|i của một ấu nhi đĩnh ngộ m| Thiên Chúa Cha đã

    gởi xuống trần gian để ban tặng nh}n loại. H|i Nhi Giêsu l| một

    món qu| cứu rỗi độc nhất vô nhị m| Thiên Chúa Cha gởi xuống

    trần gian v| muốn trao ban cho hết mọi người trong nh}n loại

    không trừ một ai.

    Gi{ng sinh l|m người đêm nay, Chúa Giêsu đã ho{ th}n l|m

    người, trở nên món qu| cứu rỗi đời đời của Thiên Chúa gởi tặng

  • 4

    lo|i người. Đêm nay quả l| đêm vô tiền kho{ng hậu, đêm của }n

    tình th{nh diệu vợi m| từ trước đến nay chưa bao giờ có v| mãi

    mãi về sau sẽ không bao giờ có nữa. Đêm trời đất giao ho|, đêm

    đất thấp gặp trời cao, đêm nh}n loại tội lỗi gặp gỡ Thượng đế từ

    nh}n trong món qu| của hồng }n cứu rỗi l| ấu Chúa Giêsu.

    Đêm nay l| đêm đo|n tụ gia đình. Đêm nay l| đêm nhận qu| v|

    tặng qu|. Không phải hầu hết mọi người đang có mặt trong

    th{nh đường đêm nay, nhưng đa số giới trẻ, c{ch riêng c{c em

    thiếu nhi v| ấu nhi đang h{o hức muốn rời khỏi nh| thờ n|y thật

    mau để trở về nh| < để được nhận qu| v| trao qu|.

    Phần tôi, thưa quý vị v| anh chị em! Cha ông chúng ta thường

    nói ‚miếng trầu l| đầu c}u chuyện‛. Nhưng đêm nay tôi không

    có trầu để ‘têm’ lên mời quý vị v| anh chị em nhai một chút cho

    ấm ch}n răng trong đêm đông gi{ lạnh nầy. Tôi cũng không có

    những gói qu| vật chất để trao đến từng người có mặt trong

    th{nh đường đêm nay, nhưng tôi xin gởi đến mỗi người v| mọi

    người tấm lòng quý mến v| những suy tư qua những c}u chuyện

    kể ĐÊM GIÁNG SINH NÓI CHUYỆN QUÀ TẶNG.

    Tác-gỉa Beatrice Wanaverbecq đã viết th|nh c}u chuyện CHIẾC

    HỘP CHỨA NHỮNG NỤ HÔN thật ý nhị v| v| dịch giả NVH.

    đã chuyển sang Việt ngữ. Tôi đã đọc c}u chuyện nầy với rất

    nhiều giao động v| cảm kích trong t}m hồn v| b}y giờ tôi xin

    chuyển tiếp đến quý vị c}u chuyện l|m qu| đêm nay:

    ‚Chuyện kẻ rằng có một b| mẹ kia đã tr{ch đứa con g{i 5 tuổi vì

    cô bé đã lãng phí trong việc sử dụng một cuộn giấy gói qu| đắt

    tiền mầu v|ng đồng trong lúc nền thu thập t|i ch{nh của gia đình

    đang bấp bênh. B| mẹ còn trở nên c{u gắt hơn khi b| kh{m ph{

    ra cô con g{i đã dùng cuộn giấy gói qu| để gói một hộp qu| m|

    b| đã đặt dưới gốc c}y thông Noel.

  • 5

    Dù sao đi nữa thì cô bé nầy, s{ng ng|y Noel, cũng đã trao món

    qu| m| cô đã kỹ lưỡng bọc giấy m|u v|ng đồng v| thưa với mẹ:

    ‚Mẹ ơi! Đ}y món qùa con tặng Mẹ!‛.

    B| mẹ lộ vẻ lúng túng vì sự phản ứng quá đ{ng của mình đối với

    con ng|y hôm trước. B| mở hộp qu| ra v| ph{t hiện thêm bên

    trong vẫn l| một c{i hộp trống không. B| nghiêm nét mặt bảo:

    ‚Nầy cô bé! Con có biết không, khi chúng ta tặng qu| cho ai thì

    bên trong hộp phải có một thứ gì chứ?‛

    Cô bé rươm rướm nước mắt thưa lại với mẹ trong ấm ức: ‚Mẹ ôi!

    Không phải l| chiếc hộp trống không đ}u! Con đã bỏ v|o trong

    đấy biết bao nhiêu l| nụ hôn trước khi đậy nắp v| bọc giấy lại.‛

    B| mẹ sững sờ, qùy sụp xuống ôm con g{i v|o lòng v| xin lỗi con

    vì những lời lẽ cứng rắn v| sự nóng giận m| b| đã biểu lộ.

    Chẳng bao l}u sau, một tai nạn khủng khiếp đã cướp mất đứa

    con g{i quý yêu nầy của b| v| người ta kể lại rằng b| ta vẫn cứ

    giữ c{i hộp qu| bọc giấy mầu v|ng đồng ấy v| đặt nó trên mặt tủ

    nhỏ nơi đầu giường của b| trong suốt cuộc đời.

    Mỗi khi b| phải đối phó với một nan-đề hoặc lúc gặp thất vọng

    ch{n chường, b| lại mở nắp hộp ra v| nhận lấy một nụ hôn

    tưởng tượng, hồi tưởng đến tình thương m| đứa con đã đặt v|o

    đó.

    Thực tế của cuôc đời

  • 6

    chuyện thứ hai nầy nữa, đó l| c}u chuyện ĐÔI GIÀY CHO HÀI

    NHI GIÊSU sau đây:

    Chuyện kể rằng ‚còn năm ng|y nữa l| đến lễ Gi{ng Sinh, xe cộ

    chật ních ngo|i bãi xe trung t}m thương mại, trong siêu thị người

    ta chen nhau mua sắm. Ch}n mỏi rã rời, đầu nóng bừng bừng ...

    vì tôi có cả một danh s{ch d|i những người cần tặng qu|. Tôi biết

    dù không thiếu gì nhưng họ sẽ bị tổn thương nếu không nhận

    được qu| của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm được tất cả những gì

    mình cần mua.

    Đợi xếp h|ng trả tiền trước tôi l| hai đứa bé, bé trai khoảng mười

    v| bé g{i cỡ năm tuổi. Cậu bé trai mặc c{i quần Jean cũn cỡn, đôi

    gi|y rộng v| thủng nhiều lỗ, tay cầm mấy tờ giấy bạc nh|u n{t.

    Đứa bé g{i cũng chẳng hơn thằng anh nhưng trên tay em lại cầm

    một đôi gi|y m|u v|ng thật đẹp. Đến lượt trả tiền, cô bé g{i cẩn

    thận đặt đôi gi|y lên quầy như thể đó l| một kho t|ng.

    Biết đôi gi|y gi{ s{u đồng, cậu bé trai đếm lại tiền, cả những

    đồng xu trong túi, nhưng tất cả chỉ có ba đồng thôi. Nó buồn bã

    nhìn em g{i rồi nói: "Không đủ tiền em ạ, mai mình sẽ trở lại".

    Đứa em g{i bật khóc rồi mếu m{o: "Nhưng Chúa Giêsu thích đôi

    gi|y n|y m|!". Thằng anh năn nỉ: "Anh sẽ đi l|m thêm, đừng

    khóc nữa, mai ta trở lại".

    Nghĩ rằng sự chờ đợi của hai đứa trẻ đ{ng được thưởng, v| dù

    sao mỗi năm cũng chỉ có một Lễ Gi{ng Sinh ... tôi bèn đưa cho

    người thu ng}n ba đồng.

    Thình lình vòng tay nhỏ ôm chầm lấy tôi v| có tiếng thì th|o:

    "Ch{u c{m ơn ông". Tôi hỏi lại: "Sao ch{u biết Chúa Giêsu thích

    đôi gi|y n|y?" Cậu anh đ{p: "Mẹ ch{u đang đau nặng, sắp về

    trời. Ba ch{u nói mẹ sẽ đi trước Lễ Gi{ng Sinh về ở với Chúa

    Giêsu". Đứa bé g{i chen v|o: "Th|y dạy gi{o lý của ch{u bảo con

  • 7

    đường dẫn về trời được l{t bằng v|ng như đôi gi|y n|y. Mẹ ch{u

    sẽ đẹp biết chừng n|o nếu được đi trên con đường như thế".

    Xót xa trước khuôn mặt đẫm nước mắt của cô bé, tôi thầm cảm tạ

    Chúa đã gởi hai thiên thần nhỏ n|y đến nhắc tôi về tinh thần trao

    ban, tôi nói: "Chắ

View more >